csvnam
13-01-2015, 07:09 PM
Cửa Lò (http://khachsancualos.com/san-pham/khach-san-tuan-anh-cua-lo-p63850a355449.htm#.VLUIUiusVe8) nằm giữa hai cửa sông Cấm và sông Lam. Nước hai con sông này không làm cho biển đục , trái lại , chúng khiến độ mặn của nước biển ôn hòa , phù sa của hai con sông là nguồn thức ăn bất tận để tôm , cá , mực , ghẹ ở nơi này thơm ngon , đằm thắm hơn ở nơi khác. Nơi đây tụ họp của bao nhiều núi và đảo ( người xưa gọi là “nhân sơn quần tụ” ): có ngọn Lô Sơn cao ngất ngưởng trông ra biển , núi Cờ , núi Voi , núi Mão , núi Áo ở Nghi Quang , Nghi Hợp , núi Kiếm , hòn Thỏi Mực ở Nghi Tân , núi Bảng Nhãn ở Nghi Thiết… gợi nhớ quá khứ văn thao võ lược của vùng đất ven biển này. Đảo Lan Châu , đảo Song Ngư kỳ vĩ.
Còn nhớ cách đây hơn trăm năm người Pháp đã phát xuất hiện bãi biển Cửa Lò là nơi nghỉ mát lý tưởng. Mãn đó , khi mở đường quan Nam Bắc , làm đường Hỏa xa , mở nhà máy diêm , nhà máy gỗ nơi thi cử , họ đã nghĩ tới Cửa Lò , Cửa Hội , đến mở đồn điền khai khẩn vùng tây Nghệ An. Ngày đó , người Pháp đã đem cây phi lao về trồng ở Cửa Lò. Nơi đây , cũng là khu du lịch được ông vua cuối cùng của triều Nguyễn là Bảo Đại cho đem giống hoa cúc biển về trồng. Khoảng sau năm 1960 Cửa Lò được xây dưng thêm hai dãy nhà 3 tầng làm khu nghỉ mát của quân đội , nó nằm ở gần khu chợ đặc sản bây chừ. Năm 1970 , Cửa Lò cũng có làm du lịch. Giao thiệp Của Lò được xây dựng. Đó là khu khách sạn nho nhỏ nằm ở gần Nhà nghỉ Công đoàn…
Tiếc rằng , qua những cuộc chiến tranh khốc liệt , bao biến cố thăng trầm , viên ngọc Cửa Lò bị vùi lấp bởi những tầng tầng , lớp lớp hủy hoại vụn vỡ thời kì. Quá khứ chẳng còn gì nữa , có chăng chỉ còn trong ký ức những người có tuổi , trong sắc vàng hoa cúc biển vẫn kiên cường nở trên cát , trong di tích cũ kỹ u hoài còn sót lại của lầu nghinh phong năm nào vua Bảo Đại đứng trên đảo Lan Châu nhìn ra bốn bề mặt biển.
Thậm chí , cho đến cách đây khoảng 20 năm , người ta vẫn không nhắc đến Cửa Lò như một khu du lịch nghỉ dưỡng , mà là bãi đáp của hàng “second hand” , nơi những con tàu viễn dương đem về vô số hàng hóa điện tử để khắp trong Nam ngoài bắc đổ về lựa chọn , bán mua. Ngoài cái “chợ điện tử Nghi Tân” tràn trề , nhộn nhịp ấy , Cửa Lò chỉ là một quê biển hoang sơ , vất vả , mùa hè gió Lào ràn rạt thổi và đông đến sống lạnh lẽo , quạnh vắng , hàng phi lao run rẩy co ro ôm lấy làng bãi ngang ven biển.
Khách sạn cửa lò (http://khachsancualos.com/san-pham/khach-san-tuan-anh-cua-lo-p63850a355449.htm#.VLUIUiusVe8) quan yếu nhất , người Cửa Lò còn giữ được cái là thật thà , mộc mạc xứ Nghệ. Và chính những người con của biển ấy , vốn là người dân làm nghề chài lưới đã làm cải tử hoàn sinh một Cửa Lò Xinh đẹp , trau chuốt viên ngọc xù xì lấm lem trở thành long lanh , rực sáng.
Sỡ dĩ chúng tôi gọi như vậy vì những năm dĩ vãng du khách về nghĩ dưỡng ở Cửa Lò chỉ biết một bãi tắm Xuân Hương có bãi dài thoài thoải minh mông , nhìn ra đảo Lan Châu , Hòn Ngư vẫn chỉ là sự ham muốn. Vậy nhưng giờ đây , theo hướng mở rộng ra phía biển , tour tuyến này đã được xây dựng đưa du khách khám phá hải đảo và đại dương , một “ thiên đường ngoài biển” Đảo Lan Châu nằm ngay sát bờ biển , tiếng xứ sở còn gọi là Rú Cóc , vì đảo có hình trạng như một con cóc khổng lồ đang vươn mình ra biển khơi. Đảo Lan Châu chia bãi tắm Cửa Lò thành hai khu vực ấn độ dương riêng biệt.
Điều đặt biệt là khi thuỷ triều lên , tất thảy chân đảo chìm dưới nước biển , khi thuỷ triều xuống , phía tây hòn đảo nối với đất liền thành bán đảo. Phía đông là những vách đá sắc nhọn nhô cao giữa làn nước xanh trong biếc , do sự bào mòn của gió và sóng tạo cho những hòn đá này có những hình thù kỳ thú. Trên đỉnh cao của đảo có lầu nghinh phong của vua Bảo Đại , từ vựng trí này có xác xuất quan sát toàn cảnh thị xã , cảng Cửa Lò và phóng tầm mắt ra biển khơi bao la.
chúng tôi bước chân lên lầu nghinh phong vua Bảo Đại năm nào , đi thăm mộ cô Tiên nằm lặng yên trên vách núi. Biển xanh trải ra bất tận. Nghe trong gió , trong nắng tiếng vọng thâm trầm của quá khứ linh nghiệm. Những nhóm khách du lịch chụp ảnh cho nhau. Hết sức mắt là đảo Song Ngư - hai hòn núi mọc từ đáy biển lên , đứng sát nhau. Ngọn lớn hơn cao 133 m , ngọn kia cao 88m.
Ngồi trên cano , chúng tôi tiến về vùng đất vừa hiện hữu , vừa bí mật ấy , nhắc cho nhau truyền thuyết năm xưa… Chuyện kể lại rằng , ngày xửa ngày xưa hải phận này chưa có đảo , có vịnh , mặt biển minh mông phẳng lỳ có vẻ hiền từ nhưng cất giấu bên dưới những xoáy nước chết người. Rất nhiều thuyền đánh cá đã bị nhấn chìm ở nơi này; dồi dào người đã bỏ mạng. Thấy có quá nhiều dân làng phải bỏ mạng nơi biển dữ , có hai anh em làm nghề chài lưới rất giỏi , rất yêu thương nhau đã tình nguyện làm vật hiến tế cho trời đất.
Trong một đêm trăng , hai anh em lên thuyền , ra biển làm lễ cúng tế trời đất rồi tự gieo mình xuống biển. Bỗng nhiên mây trời vần vũ , biển cuộn lên những con sóng khổng lồ , dữ dằn , rung chuyển. Giữa muôn trùng con sóng nơi 2 anh em gieo mình xuống , hai hòn đảo từ từ nhô lên. Kể từ khi hai hòn đảo này xuất hiện , hải phận này bình yên hẳn. Những trận cuồng phong ít đi , nước biển trong xanh , tôm cá dồi dào.
Để hoài tưởng công ơn của hai anh em người dân đã gọi hai hòn đảo này là Song Ngư. Từ đó trở đi , đảo Ngư như một điểm tựa an toàn của ngư dân đi biển , chỉ cần nhìn thấy 2 đỉnh màu xanh nhô lên giữa minh mông nước , là thuyền như được phản hồi nhà.
Nơi đây vừa có vẻ đẹp tự nhiên hùng vĩ , có bãi tắm tiên thanh thủy lành , ấm áp , nhưng đặc biệt còn có vẻ đẹp lịch sử , văn hóa lâu đời. Tạo hoá thật công bằng khi tặng thưởng cho vùng đất nắng gió hà khắc này một vùng huyền tích đầy kỳ thú. Trước mắt chúng tôi , Đảo Ngư “sừng sững , đầy bí mật , thâm trầm” , với động dơi và những vách đá ồn ã sóng vỗ , những viên đá cuội nhẵn bóng , nhiều màu , nước biển trong suốt nhìn sâu xuống vẫn thấy đá , những bãi đá sắc nhọn nhô cao giữa làn nước xanh trong biếc như tạo thành bờ con cong ôm lấy đảo.
Cả không gian tĩnh lặng , thái hoà , chúng tôi như thấy lòng mình chợt lắng lại. Chùa Song Ngư cổ kính và kia , đôi lộc vừng cây cổ thụ ngót 700 năm tuổi , nhánh lá xanh rậm rì , gốc cây xù xì , gân guốc vết thời kì. Đây là một trong không nhiều ngôi chùa hướng ra biển Đông , thờ Đức Phật và Sát Hải Đại vương Hoàng Tá Thốn , vị tướng thuỷ quân có công đánh giặc Nguyên Mông thế kỷ XIII.
Trong chùa , đồ gỗ được chạm khắc bé nhỏ với Tứ linh: Long , Ly , Quy , Phượng các đồ tế sáng bóng , nghiêm trang. Chính giữa chùa là Giếng Ngọc , có nguồn nước ngọt mát , dùng để nấu lên loại rượu Song Ngư ngon nức danh. Theo ông Nguyễn Đình Hợi , người canh giữ chùa thì nơi “giếng thần” này có một con lươn vàng rất lớn , lươn đã sống lâu năm , đợi lúc hoá rồng.
Giữa xô bồ cuộc sống , ra với Đảo Ngư chúng tôi như trút được gánh nặng lòng mình nơi chốn tâm linh , thắp nén tâm nhang thành kính cầu mong cho trời yên biển lặng , đức phật , hương anh linh người đã mất phù trợ phù trợ cho đất nước quê hương.
Du lịch cửa lò (http://khachsancualos.com/san-pham/khach-san-tuan-anh-cua-lo-p63850a355449.htm#.VLUIUiusVe8) chúng tôi tin rằng , đến với Cửa Lò bạn sẽ nhớ , và sẽ còn quay lại nơi đây…
Còn nhớ cách đây hơn trăm năm người Pháp đã phát xuất hiện bãi biển Cửa Lò là nơi nghỉ mát lý tưởng. Mãn đó , khi mở đường quan Nam Bắc , làm đường Hỏa xa , mở nhà máy diêm , nhà máy gỗ nơi thi cử , họ đã nghĩ tới Cửa Lò , Cửa Hội , đến mở đồn điền khai khẩn vùng tây Nghệ An. Ngày đó , người Pháp đã đem cây phi lao về trồng ở Cửa Lò. Nơi đây , cũng là khu du lịch được ông vua cuối cùng của triều Nguyễn là Bảo Đại cho đem giống hoa cúc biển về trồng. Khoảng sau năm 1960 Cửa Lò được xây dưng thêm hai dãy nhà 3 tầng làm khu nghỉ mát của quân đội , nó nằm ở gần khu chợ đặc sản bây chừ. Năm 1970 , Cửa Lò cũng có làm du lịch. Giao thiệp Của Lò được xây dựng. Đó là khu khách sạn nho nhỏ nằm ở gần Nhà nghỉ Công đoàn…
Tiếc rằng , qua những cuộc chiến tranh khốc liệt , bao biến cố thăng trầm , viên ngọc Cửa Lò bị vùi lấp bởi những tầng tầng , lớp lớp hủy hoại vụn vỡ thời kì. Quá khứ chẳng còn gì nữa , có chăng chỉ còn trong ký ức những người có tuổi , trong sắc vàng hoa cúc biển vẫn kiên cường nở trên cát , trong di tích cũ kỹ u hoài còn sót lại của lầu nghinh phong năm nào vua Bảo Đại đứng trên đảo Lan Châu nhìn ra bốn bề mặt biển.
Thậm chí , cho đến cách đây khoảng 20 năm , người ta vẫn không nhắc đến Cửa Lò như một khu du lịch nghỉ dưỡng , mà là bãi đáp của hàng “second hand” , nơi những con tàu viễn dương đem về vô số hàng hóa điện tử để khắp trong Nam ngoài bắc đổ về lựa chọn , bán mua. Ngoài cái “chợ điện tử Nghi Tân” tràn trề , nhộn nhịp ấy , Cửa Lò chỉ là một quê biển hoang sơ , vất vả , mùa hè gió Lào ràn rạt thổi và đông đến sống lạnh lẽo , quạnh vắng , hàng phi lao run rẩy co ro ôm lấy làng bãi ngang ven biển.
Khách sạn cửa lò (http://khachsancualos.com/san-pham/khach-san-tuan-anh-cua-lo-p63850a355449.htm#.VLUIUiusVe8) quan yếu nhất , người Cửa Lò còn giữ được cái là thật thà , mộc mạc xứ Nghệ. Và chính những người con của biển ấy , vốn là người dân làm nghề chài lưới đã làm cải tử hoàn sinh một Cửa Lò Xinh đẹp , trau chuốt viên ngọc xù xì lấm lem trở thành long lanh , rực sáng.
Sỡ dĩ chúng tôi gọi như vậy vì những năm dĩ vãng du khách về nghĩ dưỡng ở Cửa Lò chỉ biết một bãi tắm Xuân Hương có bãi dài thoài thoải minh mông , nhìn ra đảo Lan Châu , Hòn Ngư vẫn chỉ là sự ham muốn. Vậy nhưng giờ đây , theo hướng mở rộng ra phía biển , tour tuyến này đã được xây dựng đưa du khách khám phá hải đảo và đại dương , một “ thiên đường ngoài biển” Đảo Lan Châu nằm ngay sát bờ biển , tiếng xứ sở còn gọi là Rú Cóc , vì đảo có hình trạng như một con cóc khổng lồ đang vươn mình ra biển khơi. Đảo Lan Châu chia bãi tắm Cửa Lò thành hai khu vực ấn độ dương riêng biệt.
Điều đặt biệt là khi thuỷ triều lên , tất thảy chân đảo chìm dưới nước biển , khi thuỷ triều xuống , phía tây hòn đảo nối với đất liền thành bán đảo. Phía đông là những vách đá sắc nhọn nhô cao giữa làn nước xanh trong biếc , do sự bào mòn của gió và sóng tạo cho những hòn đá này có những hình thù kỳ thú. Trên đỉnh cao của đảo có lầu nghinh phong của vua Bảo Đại , từ vựng trí này có xác xuất quan sát toàn cảnh thị xã , cảng Cửa Lò và phóng tầm mắt ra biển khơi bao la.
chúng tôi bước chân lên lầu nghinh phong vua Bảo Đại năm nào , đi thăm mộ cô Tiên nằm lặng yên trên vách núi. Biển xanh trải ra bất tận. Nghe trong gió , trong nắng tiếng vọng thâm trầm của quá khứ linh nghiệm. Những nhóm khách du lịch chụp ảnh cho nhau. Hết sức mắt là đảo Song Ngư - hai hòn núi mọc từ đáy biển lên , đứng sát nhau. Ngọn lớn hơn cao 133 m , ngọn kia cao 88m.
Ngồi trên cano , chúng tôi tiến về vùng đất vừa hiện hữu , vừa bí mật ấy , nhắc cho nhau truyền thuyết năm xưa… Chuyện kể lại rằng , ngày xửa ngày xưa hải phận này chưa có đảo , có vịnh , mặt biển minh mông phẳng lỳ có vẻ hiền từ nhưng cất giấu bên dưới những xoáy nước chết người. Rất nhiều thuyền đánh cá đã bị nhấn chìm ở nơi này; dồi dào người đã bỏ mạng. Thấy có quá nhiều dân làng phải bỏ mạng nơi biển dữ , có hai anh em làm nghề chài lưới rất giỏi , rất yêu thương nhau đã tình nguyện làm vật hiến tế cho trời đất.
Trong một đêm trăng , hai anh em lên thuyền , ra biển làm lễ cúng tế trời đất rồi tự gieo mình xuống biển. Bỗng nhiên mây trời vần vũ , biển cuộn lên những con sóng khổng lồ , dữ dằn , rung chuyển. Giữa muôn trùng con sóng nơi 2 anh em gieo mình xuống , hai hòn đảo từ từ nhô lên. Kể từ khi hai hòn đảo này xuất hiện , hải phận này bình yên hẳn. Những trận cuồng phong ít đi , nước biển trong xanh , tôm cá dồi dào.
Để hoài tưởng công ơn của hai anh em người dân đã gọi hai hòn đảo này là Song Ngư. Từ đó trở đi , đảo Ngư như một điểm tựa an toàn của ngư dân đi biển , chỉ cần nhìn thấy 2 đỉnh màu xanh nhô lên giữa minh mông nước , là thuyền như được phản hồi nhà.
Nơi đây vừa có vẻ đẹp tự nhiên hùng vĩ , có bãi tắm tiên thanh thủy lành , ấm áp , nhưng đặc biệt còn có vẻ đẹp lịch sử , văn hóa lâu đời. Tạo hoá thật công bằng khi tặng thưởng cho vùng đất nắng gió hà khắc này một vùng huyền tích đầy kỳ thú. Trước mắt chúng tôi , Đảo Ngư “sừng sững , đầy bí mật , thâm trầm” , với động dơi và những vách đá ồn ã sóng vỗ , những viên đá cuội nhẵn bóng , nhiều màu , nước biển trong suốt nhìn sâu xuống vẫn thấy đá , những bãi đá sắc nhọn nhô cao giữa làn nước xanh trong biếc như tạo thành bờ con cong ôm lấy đảo.
Cả không gian tĩnh lặng , thái hoà , chúng tôi như thấy lòng mình chợt lắng lại. Chùa Song Ngư cổ kính và kia , đôi lộc vừng cây cổ thụ ngót 700 năm tuổi , nhánh lá xanh rậm rì , gốc cây xù xì , gân guốc vết thời kì. Đây là một trong không nhiều ngôi chùa hướng ra biển Đông , thờ Đức Phật và Sát Hải Đại vương Hoàng Tá Thốn , vị tướng thuỷ quân có công đánh giặc Nguyên Mông thế kỷ XIII.
Trong chùa , đồ gỗ được chạm khắc bé nhỏ với Tứ linh: Long , Ly , Quy , Phượng các đồ tế sáng bóng , nghiêm trang. Chính giữa chùa là Giếng Ngọc , có nguồn nước ngọt mát , dùng để nấu lên loại rượu Song Ngư ngon nức danh. Theo ông Nguyễn Đình Hợi , người canh giữ chùa thì nơi “giếng thần” này có một con lươn vàng rất lớn , lươn đã sống lâu năm , đợi lúc hoá rồng.
Giữa xô bồ cuộc sống , ra với Đảo Ngư chúng tôi như trút được gánh nặng lòng mình nơi chốn tâm linh , thắp nén tâm nhang thành kính cầu mong cho trời yên biển lặng , đức phật , hương anh linh người đã mất phù trợ phù trợ cho đất nước quê hương.
Du lịch cửa lò (http://khachsancualos.com/san-pham/khach-san-tuan-anh-cua-lo-p63850a355449.htm#.VLUIUiusVe8) chúng tôi tin rằng , đến với Cửa Lò bạn sẽ nhớ , và sẽ còn quay lại nơi đây…