![]() |
Viettel
Viettel “Không cần, một mình ta là được rồi.” Mặc Huyền vừa xuất kiếm đâm về phía Cổ Nguyệt Thiên một cách ác độc, vừa cất tiếng đáp, sau đó lại thêm vào mọt câu: “Ai dám chen tay vào, sẽ bị xử trí theo môn quy.”
Viettel Mặc Huyền thấy mấy kiếm không có tác dụng, tựa hồ giận dữ rồi, đột nhiên chém thẳng về phía Cổ Nguyệt Thiên. “Chưởng môn.” Chúng nhân kinh hô. Viettel Phong Vân Vô Kị trong lòng liền chớp động, nhìn về phía Mặc Huyền, chiêu này có thế một đi không trở lại, tuy nhiên có chút uy hiếp nhưng sơ hở của bản Viettel thân cũng lớn. Dựa vào cảnh giới võ học của Cổ Nguyệt Thiên, một võ giả ở cảnh giới phi thăng căn bổn không thể so sánh được, một kiếm này lao tới, thân hình của Cổ Nguyệt Thiên liền né sang một bên, trực tiếp ỷ trượng vào công lực cường Viettel hoành mà chấn bay trường kiếm của Mặc Huyền, tay phải chẳng khác gì chiêc kiềm sắt chế trụ lấy yếu huyệt ở tay phải của Mặc Huyền, trực tiếp chưởng một chưởng vào bên tren ngực của Mặc Huyền. Viettel Phốc! Mặc Huyền hộc ra một ngụm máu tươi, thân thể như diều đứt dây bị chấn ba Viettel y đi, chỉ nghe thấy một trận kinh hô vang lên, trong mấy ngàn võ giả ở phi thăng kì, liền có mấy người lao lên tiếp lấy Mặc Huyền. Oa! Mặc Huyền hộc ra một ngụm máu, cặp mắt trừng to ra, nhìn vào Cổ Nguyệt Thiên với ánh mắt không thể tin được, tựa hồ như đang nhìn vào một Viettel chuyện gí đó rất khủng bố vậy. “Súc sinh! Ta nuôi dưỡng ngươi bao nhiêu năm, đói với ngươi cũng không bạc, thật không ngờ ngươi cũng lại tham đồ cái chức vị chưởng môn. Được Viettel rồi, cứ cho là năm xưa ta không có mắt, thu lấy một kẻ phản phúc như ngươi làm đồ đệ … sư tổ, chúng ta đi thôi.” Cổ Nguyệt Thiên phẫn nộ phất ống tay áo, chuyển thân quay người đi. “Không ngờ ngươi lại dám hạ thủ với chưởng môn, ngươi nghĩ Nam Tinh Kiếm Phái là nhà của ngươi hay sao, mà muốn tới là tới, muốn đi là đi, lưu lạiv Viettel tính mạng đi!” Lão giả có sắc mặt hung ác vưa nãy lạnh lùng cất tiếng nói. “Không thể, tạm thời để bọn họ li khai đi ….” Mặc Huyền đột nhiên mở miệng nói. “Tại sao … chưởng môn, những người này dám giả mạo thượng nhiệm chưởng môn, đó chính là đại tội, tự nhiên đáng để trừ khử, các vị sư huynh, Viettel tùy ta cùng nhau động thủ, trừ khử đi hai người này.” Ở sau lưng nhân ảnh chớp động, Phong Vân Vô Kị vừa nhìn thấy đã biết không ổn, sắc mặt tức thì trở nên lạnh lùng, phất ống tay áo một cái, dĩ nhiê Viettel n đã xuất thủ: “Chỉ bằng vào các ngươi, mà cũng dám khẩu xuất cuồng ngôn!” Một cái phất ống tay áo của Phong Vân Vô Kị xuất ra, mọi người bất quản công lực cao thấp trong vòng ba mươi trượng trước thân thể, liền toàn bộ bị một cổ lực lượng cường đại chấn bay, chỉ có Mặc Huyền không biết là tại sao Viettel lại có thể đứng ngay ở tại chỗ, không thụ bất kì lực công kích nào. Phong Vân Vô Kị nhìn kĩ Mặc Huyền một cái, mục quang vô ý lướt qua một Viettel phần vỡ nát trên mặt đất, trong lòng liền chớp động, ngón tay phải nhẹ nhàng ngoắc lên, nhiếp lấy phần vật vỡ nát đó vào trong lòng bàn tay. |
| Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 05:22 PM |
© 2008 - 2026 Nhóm phát triển website và thành viên SANGNHUONG.COM.
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.